Chào các bạn
Cách đây hơn 10 năm, tôi tốt nghiệp đại học Kinh tế TP.HCM.
Đối với tôi thế đã là sự cố gắng lắm rồi, sinh viên nghèo ở tỉnh đi học TP.HCM. Tôi mong ra trường để đi làm nuôi sống bản thân mình cũng như lo cho các em. Cách đây gần 2 năm tôi quay về trường, một số bạn học của tôi mà ngày xưa họ học không bằng tôi, thành tích học tập cũng không bằng, hoạt động xã hội cũng không hơn gì, giờ có người là thạc sỹ giảng viên của trường, có người đang là nghiên cứu sinh chuẩn bị nhận bằng tiến sỹ.
Nếu như được chọn lựa trở lại tôi chắc cũng sẽ tiếp tục chọn lựa như vậy, dù cũng rất mong được đi học cao học và đến bây giờ tôi cũng mong được đi học cao học.
Cách đây hơn 2 năm, tôi có gặp 1 giáo sư đại học, ông khuyên tôi nên học cao học và ông sẽ giúp tôi một cách thuận lợi nhất. Dù biết rằng có nhiều kiến thức của đại học tôi đã không dùng đến.
Cách đây đúng 1 năm, có nhân viên của tôi xin được nghỉ làm vì muốn tập trung vào học cao học, sau khi đã đi làm được hơn 1 năm. Tôi đã đồng ý ký đơn và ghi thêm 1 câu, sẽ tạo điều kiện cho em về làm việc lại tại ngân hàng sau khi tốt nghiệp cao học. Tôi đánh giá trong thâm tâm mình hình như 1 năm làm việc đó của nhân viên mình cũng chưa có gì đáng để gọi là có kinh nghiệm, những tờ trình tín dụng còn ngây ngô, những phân tích tài chính còn quá lý thuyết.
Và cách đây gần 1 năm, trên chuyến tàu đi công tác Bình Định - Huế, tôi gặp một cô sinh viên mới ra trường, đang tìm việc làm. Tôi nói, khi nào tôi có tuyển dụng tại Miền Trung sẽ giúp em. Tôi cũng trao đổi nhiều với em về việc em có nên học cao học hay không. Câu kết luận là:
It 's up to you.
Sau đó, tôi có dịp tuyển dụng tại Miền Trung, gọi em nộp hồ sơ đi, nhưng em đã thi đậu cao học.
Tuần rồi, khi đi công tác tình cờ đi trên đường phố Quảng Ngãi gặp lại cô em đó. Còn 1 năm nữa sẽ ra trường. Tôi chúc mừng em, 1 năm nữa em là thạc sỹ, nhưng em cười, mong chỉ được như anh.
Tôi thì đang dự định trong vòng 3 năm nữa sẽ học cao học, chắc là ban đêm. Tôi nói đùa, 4 năm nữa anh mới bằng em.
Theo ý kiến chủ quan của tôi:
Nếu điều kiện có thể cho phép, bạn nên học tiếp cao học nếu bạn thấy phù hợp với mục tiêu của mình trong 5 năm tới.
Kiến thức không đo được bằng tấm bằng cao học hay đại học.
Kinh nghiệm không đo được bằng số năm làm việc
Trong một dịp tôi trao đổi với diễn giả nổi tiếng Quách Tuấn Khanh, anh nói một câu tôi thấy có lý:
"Thái độ và cách sống quyết định vốn sống của một người"
Công việc làm tôi có cơ hội quen rất nhiều hiệu trưởng, hiệu phó các trường đại học, tôi kính trọng các thầy về kiến thức và những khi có dịp tôi lại mời các thầy đi uống cà phê nói chuyện, dù tôi cũng chỉ là một cử nhân bình thường và luôn coi mình là học trò của các thầy. Các thầy lâu lâu cũng gọi điện hỏi thăm tôi.
Tâm sự với các bạn về những việc xảy ra quanh tôi, để trở lại vấn đề: chính bạn sẽ đưa ra giải pháp cho mình, phù hợp với mình.
Nếu bạn đã học kinh tế, bạn đều biết đến cái gọi là "chi phí cơ hội". Đi học cao học, không được đi làm - Đi làm không đi học; đi học tốn kém chi phí nhưng có thêm nhiều kiến thức mới - đi làm có thu nhập nhưng ít cơ hội tiếp cận kiến thức hơn. v.v và v.v.
Kiến thức nhân loại là vô bờ bến, "học, học nữa, học mãi", đi làm không phải chỉ 2 năm mà là cả cuộc đời, học không phải chỉ 2 năm mà là cả đời.
Vậy cái nào trước hay sau hoặc song hành (vừa học vừa làm) cũng vậy thôi, vấn đề là sự phù hợp.
Just do it.